Ngày thứ hai khi tình yêu ra đi đó là chủ nhật. Ta bỗng ngồi phắt dậy lau đi giọt nước mắt còn vương, ta chải lại đầu tóc và lại tìm ra biển bao la, biển buổi sáng yên bình ôm ta vào lòng, cuộc sống nhộn nhịp của người dân vùng biển cuốn ta vào, ta nhìn ra phía biển xa xa, đưa đẩy bàn chân trên cát tạo hình trái tim. Và khi sóng biển xô vào nó đã cuốn theo trái tim cát, cuốn theo tình yêu và một phần nổi buồn của ta đi. Ta bỗng thấy mình mạnh mẽ, và ta buộc trái tim phải chấp nhận sự thật đó. gười ta nói trên trái đất không có gì ở ngoài qui luật cả. Nhưng tình yêu hình như cũng có lúc là một ngoại lệ. Tình yêu có thể nâng bổng con người nhưng cũng lắm lúc nhấn chìm kẻ háo hức. Tôi không tin những người quá lạc quan khi nói về tình yêu bằng thể khẳng định. Người ta có thể tin rằng mình được yêu và cũng có thể hiểu nhầm mình không được yêu. Tôi không thể nói về một vấn đề mà chính bản thân mình cũng chưa hiểu hết. Chưa hiểu hết là nói theo kiểu đại ngôn chứ thật sự là hoàn toàn không thể hiểu. Nếu có người nào đó thách thức tôi một trò chơi nghịch ngợm thì tôi sẽ mang tình yêu ra mà đánh đố. Tôi e, không ai dám tự xưng mình am tường hết nội dung phong phú và quá phức tạp của tình yêu. http://anhdep99.com/tuyen-tap-hinh-nen-anime-de-thuong-nhat-phan-3/ Có người yêu thì hạnh phúc; có người yêu thì đau khổ. Nhưng dù đau khổ hay hạnh phúc thì con người vẫn muốn yêu. Tình yêu vì thế mà tồn tại. Con người không thể sống mà không yêu. Hàng nghìn năm nay con người đã sống và đã yêu - yêu thật lòng chứ không phải giả. Thế mà đã có không biết bao nhiêu là tình yêu giả. Cái giả mà rất thật trong đời. Sự giả trá đó lúc biết được thì làm khổ lòng nhau biết bao nhiêu mà kể. Người giả, người thật nhìn nhau lúc bấy giờ ngỡ ngàng không biết thế nào nói được. Người thật thì nằm bệnh, người giả thì nói, cười huyên thuyên. Ðời sống vốn không bất công. Người giả trong tình yêu thế nào cũng thiệt. Người thật thế nào cũng được đền bù. Tình yêu thời nào cũng có. Nhưng có tình yêu kết thúc bi thảm đến độ có khi con người không dám yêu. Yêu mà khổ quá thì yêu làm gì. Có người đã nói như vậy. Tôi đã có dịp đứng trên hai mặt của tình yêu và dù sao chăng nữa, tôi vẫn muốn giữ lại trong lòng một ý nghĩa bền vững: “Cuộc sống không thể thiếu tình yêu” http://anhdep99.com/bo-anh-nhung-chu-cho-de-thuong-ngo-nghinh-tiep-theo/ Đầu tuần, nó nhận một bất ngờ lớn. Anh gọi điện cho nó, và dặn nó không được cúp máy. Nó chẳng hiểu vì sao, nhưng cũng nghe theo. Tiếng anh im bặt, thay vào đó là tiếng nhạc phát lên. Bản «Hello» với giai điệu trầm lắng. Nó hồi hộp lắng nghe. Có tiếng gõ cửa. Nhạc sắp hết. Anh ló đầu vào với một bó hoa rực đỏ, nói lời tỏ tình đúng lúc bản nhạc vừa vang câu cuối «I love you». Nó không ngờ anh lãng mạn đến vậy. Hạnh phúc nhất trên đời là nó rồi còn gì. - Anh nghĩ hoài mới ra cách bày tỏ này đó. Đi tới đây mà anh cứ lo em cúp máy giữa chừng thì hỏng hết - Nó nhớ mãi lời nói thiệt tình của anh. Nhỏ Hoa nhìn nó, giọng nghiêm trọng: - Rõ ràng tao thấy ảnh ngồi trong quán với chị nào đẹp lắm mà. Chính mắt tao thấy, mày không tin sao? - Chắc là bạn bè lâu ngày, hay là bà con gì đó thôi. - Bạn bè gì mà tình tứ vậy, có bó hoa trên bàn hẳn hoi. Mày cẩn thận đó! http://anhdep99.com/bo-suu-tap-nhung-chu-gau-bong-de-thuong-danh-tang-nguoi-ay/ Nó bệnh. Anh bận bảo vệ luận án tốt nghiệp, không qua thăm nó được. Nó hơi buồn, nhưng nếu vì thế mà giận hờn thì thật không phải. Nó nằm nghĩ vẩn vơ. Nhỏ Hoa tới thăm, cốc đầu nó: - Mau hết bệnh nha mày. Ủa mà sao ảnh không tới thăm mày? - Ừ, ảnh mắc bảo vệ luận án. Tao nằm sáng giờ, không đi coi được, thật có lỗi với ảnh. - Nãy tao đi với mẹ, thấy ảnh ngồi chung với đám bạn ở quán kia kìa. Mày bệnh vậy, ảnh bảo vệ luận án xong cũng phải tạt qua thăm chứ! Thiệt là… Trong nó có gì đó rạn vỡ. Nhưng nó tự an ủi mình: Bạn bè anh kéo đi, chẳng lẽ từ chối. Với lại ai cũng chỉ có một ngày trong đời để ăn mừng, mai mốt nó cũng vậy thôi. Nó sẽ không hờn giận. Nó đâu có trẻ con. Sáng, anh đến, mang theo một bó hoa lớn và món súp nó thích ăn: - Nhóc à, anh xin lỗi nhé! Hồi tối đi với tụi bạn, về anh say mèm, không qua thăm em được. Bữa nay anh đền nè. Bao thắc mắc hồi đêm bay biến, nó lại thấy cuộc đời đẹp quá chừng. Anh hứa sẽ dẫn nó đi biển sau khi anh tốt nghiệp. Nó vui vầy vẽ nên viễn cảnh biển tung bọt trắng xóa, anh với nó sẽ như hai con chim hải âu tự do nhất trên đời. Bởi rằng... Cạnh anh, đã có người con gái khác. Người đó mỗi sáng sớm sẽ nhắn tin nhắc anh mặc thêm áo ấm, quàng thêm khăn mỗi khi trời lạnh... Người con gái đó đang cho anh mượn bờ vai dù để dựa nhẹ vào thôi những lúc anh vấp ngã trên đường đời... Cô ấy, đang làm thay những việc em đã làm cho anh ngày xưa, nhưng với tâm thế là người yêu anh, người yêu trong hiện tại... Và quan trọng nhất là, người con gái đó không phải là người thay thế...không phải là người đến sau... Người yêu của anh, cũng có người yêu cũ, cô ấy biết anh sẽ buồn thế nào khi vô tình nhớ về những thứ đã từng có trong quá khứ Nên là, anh cũng không thể làm cho cô ấy buồn Mặc dù có thể là, chẳng bao giờ người yêu anh hỏi về em đâu, hỏi về tình yêu mà anh nghĩ sẽ chẳng có tình yêu nào còn sánh được... Nguồn: Anhdep99.com